5 lý do apply học bổng E-Teacher của Chính Phủ Mỹ

Tuy chỉ là một khóa online thôi nhưng đây cũng là một học bổng rất chất lượng của Chính Phủ Mỹ. Hồi tháng 10 năm ngoái mình được chọn học khóa Using Educational Technology in English Learner Classroom của Oregon. 5 lý do mình nghĩ mọi người nên apply:
1. Giảng viên rất nhiệt tình và chuyên nghiệp. Cô giúp mình hiểu thế nào là excellent online tutoring skills.
2. Bạn học (khoảng 20 người) đến từ chục nước khác nhau, có cả các đồng nghiệp đền từ Châu Phi. Và mình phải học cách tương tác online ạ.
3. Chương trình học và nội dung rất thú vị, giúp người học hiểu sâu phần pedagogies của các tech tools.
4. Đặc biệt hàng tuần có phần viết blog, giúp người học phát triển reflective skills. Blog của mình của khóa trước: http://tien-mai.blogspot.com/ Sau khóa học em dùng blog của em để làm mẫu cho các bạn sinh viên 🙂
5. Cuối khóa học phải làm bài action research project, mình có thể dùng bài này để đăng journal nho nhỏ ạ.
Rất mong mọi người tham dự chương trình này!

“You may want to marry my husband.”

R.I.P Amy Krouse Rosenthal
Thứ ba tuần trước giao bài này cho các bạn lớp luyện dịch. Tác giả là cô Amy, viết về người chồng tuyệt vời của mình với mục đích đăng báo tuyển người mới chăm sóc cho chồng, sau khi cô biết tin mình bị ung thư.
Tối chủ nhật lấy bài ra xem, hỏi vợ một số đoạn khó không biết dịch thế nào. Sáng hôm nay mình với cả lớp loay hoay chuyển ngữ, cuối cùng cũng xong.
Rồi hỏi các bạn, chuyện cô Amy đăng báo này có thật hay chỉ là chuyện ngôn tình. Các bạn bảo cô này bị ung thư thật thầy ạ.
Mình tìm thêm thông tin về cô Amy thì mới biết cô Amy mới mất vài giờ trước đó. Cái chữ “dies” đập vào mắt mà mình cũng không tin nổi.
Đứng giữa lớp, cũng không nghĩ sẽ có lúc phải đọc những tin buồn thật buồn như vậy.
Đọc bài  trước khi mất của Amy ở đây: You may want to marry my husband.
05LOVE-master768

True/False

10550995_945736978786483_3412232701517593911_n

Trong giờ học Tiếng Anh của các học sinh ‘cá biệt’,
Thay vì nhốt tụi nhỏ trong phòng, cho tụi nó nằm ngủ, chơi Ipad, mình phá luật của trường, dắt tụi nó đi đá banh, đi bơi.
Thay vì càu nhàu với trường là tụi nó sử dụng điện thoại vô tội vạ, mình thỏa thuận với tụi nó là sẽ làm một số bài tập online trên điện thoại rồi sau đó chơi gì thì chơi.
Thay vì cứ mỗi đầu giờ la hét bắt tụi nó tìm ra cuốn sách, cuốn vở để bắt đầu bài học, mình cẩn thận photo từng bài rồi phát cho tụi nhỏ làm.
Thay vì dạy từng trang theo sách như sự chỉ đạo, mình tự thiết kế bài tập và bài học cho phù hợp với sở thích của tụi nhỏ.
Thay vì chỉ dạy văn phạm và kỹ năng đọc như sự chỉ đạo, mình dạy luôn cho tụi nhỏ kỹ năng nói và viết, vật vã kèm từng em một.
Thay vì ngồi trách móc tụi nó, mình cẩn thận ngồi lắng nghe tụi nó, cũng chẳng thay đổi được gì, chỉ để biết rằng chúng nó cũng có lý do để ương bướng.
Mình làm tất cả, chỉ để dạy một chút gì đó cho những lớp ‘cá biệt’ mà các giáo viên khác không tiếc lời trách mắng.
Lãnh đạo mới ‘nghe đồn’ mình quản lý lớp hay, họ muốn tìm hiểu thực hư thế nào.
Họ cẩn thận theo sát mình. Họ thấy mình chơi đá banh với học trò trong giờ học Tiếng Anh nhưng lại nói tiếng Việt loạn xạ. ‘Thầy đó có dạy gì đâu’, họ bảo.
Họ cẩn thận theo sát mình. Lâu lâu họ ghé mắt vào lớp, họ thấy học trò thoải mái sử dụng điện thoại trong lớp hay đang nằm ngủ vạ vật. ‘Thầy đó đúng là không dạy gì hết’, họ kết luận.
Đúng là mình chẳng dạy tụi nó được cái gì. Tụi nhỏ dạy mình thì đúng hơn, tụi nó dạy mình không được đổ lỗi cho cái gọi là học trò ‘cá biệt’, tụi nó dạy cho mình không được bỏ cuộc khi phải gặp những thứ gọi là học trò ‘cá biệt’.
Cám ơn lãnh đạo năm nay đã không tin tưởng mình, không giao cho mình những lớp ‘cá biệt’ đó nữa, vì mình cũng sẽ chẳng dạy tụi nó được cái gì hết. Chấm hết rồi.
(Viết cho năm thứ 7, hứa sẽ không làm liên lụy những người đã đặt niềm tin ở mình nữa)

Dạy Tiếng Anh ở trường ‘quốc tế’

Rembrandt_Christ_in_the_Storm_on_the_Lake_of_Galilee

Cho những đồng nghiệp mới của mình ở các trường ‘quốc tế’
1. Lý do trường ‘quốc tế’ tuyển giáo viên mới: chủ yếu để dạy những lớp ‘xương’ nhất, thường là trình độ học sinh cực yếu và ‘cá biệt’. Còn những lớp học sinh trình độ Tiếng Anh tốt và học sinh ngoan đã có những giáo viên lâu năm nắm giữ (như mình :)). Những lớp ‘đặc biệt’ đó có tỉ lệ giáo viên bỏ dạy (chứ không phải tỉ lệ học sinh bỏ học) rất cao vì không chịu áp lực căng thẳng nên trường sẽ luôn luôn chào mừng những giáo viên ‘cứng tay’ thực sự, những người sinh ra để dạy học trò chứ không phải sinh ra để lên lớp ngồi ăn bát vàng. Xin nhắc lại, giáo viên sinh ra để dạy sao cho học trò học chứ không phải học trò chịu học rồi mình mới chịu dạy. Con gà, trong trường hợp này, có trước quả trứng!
2. Hai tuần đầu tiên của năm học là quan trọng nhất để thiết lập trật tự và kỷ luật lớp học. Trong hai tuần ấy bạn tuyệt đối không được cười nụ, tuyệt đối không được kể chuyện hài, tuyệt đối không được nhân nhượng khi học trò vi phạm nội qui. Ví dụ, bạn nói ‘Luật của tôi là ai vào lớp trễ sau tôi thì sẽ phải gặp giám thị xin giấy vào lớp.’ Mình chắc chắn với bạn, ngay tiết sau sẽ có học sinh vào trễ để thử sự cứng cỏi của giáo viên. Bạn nói ‘Tôi tha cho em lần này’ là bạn đã thua. Lập tức bạn phải ‘xử lý’ ngay! Xử một em để bêu đầu. Bạn phải gởi em đó xuống giám thị ngay lập tức để chứng minh là ‘Tôi nói là tôi làm’.
3. Bạn vừa phải nghiêm khắc trong 2 tuần đầu nhưng cũng phải tổ chức những hoạt động thú vị để học sinh thích giờ học của bạn. Nếu bạn nghiêm khắc nhưng bài giảng của bạn quá chán thì sẽ có tác dụng ngược: học sinh sẽ lập tức kiện bạn lên ban giám hiệu và bạn sẽ phải ‘ra đi’ ngay lập tức. Như vậy, bạn phải vừa ‘cứng’, vừa ‘nhộn’. Quá khó phải không?
4. ‘Tôi nói là tôi làm’ phải luôn được duy trì trong cả năm học. Tiết cuối kết thúc lúc 5h, lớp học ồn quá mình nói các em không học nghiêm túc tôi bắt lại chép phạt khi nào xong thì về. Và mình ở lại đợi tới 5h30 cho đến khi chép bài xong. Mãi sau này có đồng nghiệp mình kể là học trò mình sợ mình vì ‘Con nể thầy lắm vì thầy nói là thầy làm. Những giáo viên khác cũng bắt tụi con chép phạt nhưng tới 5h cho về hết nên tụi con không sợ’.
5. Chép phạt cũng phải sáng tạo: mỗi khi học trò vi phạm mình thường bắt học trò chép phạt những danh ngôn nổi tiếng thế giới. Chép xong mình bắt học trò đọc lại cho mình nghe, đọc không được mình bắt chép lại. Mình cũng kiểm tra từng chữ, sai chính tả một chữ mình bắt chép gấp đôi.
6. Có những học sinh mình tưởng rất rất hư nhưng nếu tìm hiểu kỹ thì lỗi không phải ở các em: lỗi thực sự ở quý phụ huynh, những gia đình đổ vỡ, những người bố, người mẹ không dạy con từ nhỏ và thiếu tôn trọng giáo viên. Vậy nên nếu bạn muốn gặp phụ huynh thì mình khuyên là hãy gặp phụ huynh của phụ huynh, tức là ông bà của tụi nhỏ để than phiền về bố mẹ của tụi nó. Đau đời nhỉ!
7. Học trò nói tục, nói chuyện sex thì xử lý thế nào? Cái này tùy tính cách giáo viên. Mình thì khá rộng rãi với học trò trong chuyện này vì mình nghĩ mình không phải là thánh để có thể quán xuyến hết tất cả, để có thể biến những học trò đặc biệt thành một người ngoan ngoãn, tụi nó chịu nói chuyện với mình là may rồi. Có lần học sinh lớp 11 dùng từ ‘Mặt lồn’ để miêu tả một bạn ở khối. Mình bảo em ‘Lấy giấy bút vẽ hình người với cái mặt lồn cho thầy xem!’ Tụi nhỏ mặt ngớ ra! Còn những lúc tụi nhỏ nói chuyện sex thì mình tranh thủ lắng nghe và cũng phát hiện ra là nhiều em nam sinh rất hay đi mát xa Hỏi tụi nhỏ sao đi mát xa hoài vậy, có em bảo ‘Đi để giải quyết sinh lý thầy ơi chứ thủ dâm hoài còn nguy hiểm hơn’
8. Cẩn thận khi phạt học trò: có những phụ huynh không đồng ý khi mình phạt học trò chép phạt và kể cả phạt đứng. Họ lý luận là mình phải dùng ngôn ngữ và tình yêu thương để cảm thông và tha thứ cho lỗi lầm của học trò … blah blah blah. Thực ra hiện giờ mình cũng đang bí các hình phạt cho học trò ngoài chuyện chép phạt, phạt đứng và cấm túc. Ai có cao kiến gì không?
9. Ngoài những lớp cá biệt chỉ chiếm một phần nhỏ, trường ‘quốc tế’ có rất nhiều lớp mà ở đó học sinh cực kì ngoan và trình độ Tiếng Anh không khác gì người bản xứ. Nhiệm vụ của mình khi đó là phải dạy những thứ không có trong sách vở. Cho tụi nhỏ làm dự án, làm TED.com, làm phim…Dạy những lớp này vừa mệt vừa sướng!

Hết hè, đi dạy lại đuối quá, sóng gió vẫn ở phía trước