A spontaneous conversation

“Who are you?”, they asked

“I am the way. I am the light. I am the Wifi.”

Is your school’s Wifi reliable?

IMG_20170412_155010367

Advertisements

Viết nhật ký trên sách

‘Mừng

-Rước lễ lần đầu

-sinh nhật “9”

                                corpus christi 94

                                chí Thành’

IMG_20140725_213737

Thói quen mua sách và ghi linh tinh lên trang bìa để đánh dấu một sự kiện quan trọng trong cuộc đời mình, một cách vô thức, có lẽ bắt đầu từ quà tặng nhân dịp rước lễ lần đầu (một nghi thức của những người theo đạo Công Giáo) của ba đỡ đầu mình đúng 20 năm trước. Mình không phải là người nghiện sách, có rất nhiều cuốn mua về chỉ để đó, bụi phủ đầy trên gáy, mỗi lần lấy xuống kệ phải thật khéo để tay không bám bụi. Có những cuốn mình thuộc làu tên tác giả và tác phẩm, nắm sơ sơ nội dung chứ thực sự chỉ đọc được một hai chương đầu rồi thôi. Mình nghiện đọc báo hơn, đọc ngấu nghiến, có lẽ vì những bài báo được viết súc tích nhưng bao gồm đủ các bi kịch và thể loại nước mắt. Cũng có thể vì vậy nên sách là một thứ được tôn thờ, mình sợ làm gáy bung ra khi đọc kĩ, mình muốn cuốn sách luôn còn trinh nguyên vì mình biết trước khi mình mua sách mình đã nghiên cứu rất kỹ độ ‘hot’ và được giới phê bình đánh giá cao.

Nhà ở quê, hồi mới lên Sài Gòn ở những ngày đầu tiên để thi đại học, ngay sau khi làm xong môn cuối cùng của kì thi đại học, mình lập tức mở bàn đồ, đạp xe ngay ra đường Trần Huy Liệu, khu sách cũ nổi tiếng của Sài Gòn được bà chủ nhà trọ ‘chỉ điểm’, rồi mê mẩn ở đó hàng giờ. Đến khi đậu đại học vẫn giữ thói quen đó, mỗi lần đi sách cũ về là đằng sau yên xe cả đống sách báo cũ. Bạn bè mình mỗi lần chuyển nhà chỉ có nồi niêu xong chảo, riêng mình thêm mấy thùng, mấy bao 50 sách cũ, chở mệt bở hơi tai những không dám để sót cuốn nào.

Mình giống một nhà sưu tập sách hơn là một người đọc sách, thích mua những cuốn mà vốn là quà tặng dành cho ai đó. Trong sách có chuyện đời được kể hay hư cấu thành truyện, trong lời đề tặng có chuyện đời của những người đọc sách, như cuốn Catch 22 với lời đề tặng trong mặt sau của bìa:

‘Dear Leonid,

hope this brings you miles of smiles…and backs to me,

love,’

(Anh Leonid,

hi vọng cuốn sách này sẽ mang lại cho anh nhiều tiếng cười…và mang anh quay về với em,

yêu anh.)

catch22

Đến khi quen người-mà-bây-giờ-là-mẹ-Mon,từ lúc còn gọi nhau bằng tên chứ không gọi anh anh em em như mọi nhà vì cùng xuất thân là bạn học đại học, quà tặng cho bạn ấy cũng chủ yếu là sách. Kỷ niệm đúng 1 năm quen nhau, mình tặng bạn cuốn hồi kí của Helen Keller:

T đã định mua một món nào đó ‘rẻ’ hơn (nhìn trang cuối thì biết!) nhưng đôi khi, giá trị cũng tức là giá bìa. Không phải hoa, không phải sô cô la, không phải con nơ cái bướm…A biography of Helen Keller. Cùng đọc nhá, để thấy mình gần nhau hơn. 24h 19/10/2007. For M, with lots of #ox

IMG_20140725_213811

Cứ như vậy, mỗi một sự kiện quan trọng xảy đến lại tranh thủ mua một cuốn (hay một mớ) sách để đánh dấu. Nụ hôn đầu tiên trong cuộc đời, mua cuốn Con đường triết học của Nguyễn Ngọc Dũng, viết linh tinh là ‘Tình nhân mà rảnh rỗi thì thể nào cũng có mây mưa giông bão’. Lần đi du lịch xuyên việt với bạn, cãi nhau nảy lửa ở Nha Trang, tìm được cuốn To kill a mockingbird (Tựa Tiếng Việt là Giết con chim nhại), viết vội chỉ hai chữ ‘M giận’.

Cứ thế, từ xưng tên thành xưng em, những lời yêu thương nhiều hơn, sách mua cũng nhiều hơn nhưng lời đề tặng thì ít chữ đi và nhiều biểu tượng đôi lứa hơn, như vẽ thêm hình đôi chim, đôi bướm, túp lều nho nhỏ trên triền núi.

Cho đến gần ngày cưới, tìm được Men from Mars, Women from Venus (Đàn ông sao Hỏa, Đàn bà Sao Kim), để chuẩn bị tâm thế xây dựng một gia đình, và cũng để làm đạo cụ chụp hình kỷ niệm.

278802_10150696083835401_4946063_o

Cái thói quen ấy tạm dừng khi bắt đầu sử dụng máy đọc sách Kindle. Hoàn toàn không tốn một đồng xu mua sách vì toàn tải sách lậu đọc, biết sao được, giá sách Tiếng Anh cao hơn nhiều so với đồng lương giáo viên Tiếng Anh người Việt!

Rồi có thêm Mon, hai người bạn ngày xưa thành ba Mon và mẹ Mon…Đầu tắt mặt tối suốt vì phải lo cái ăn cái ngủ cho Mon, việc đọc sách không khác gì thú vui xa xỉ nhưng cũng ráng tìm hiểu về những sách dạy con tốt nhất vì rồi đặt mua sách online. Mẹ Mon nằng nặc đòi mua cuốn Người mẹ tốt hơn người thầy tốt mặc dù ba Mon thấy có vẻ gì đó không ổn từ cái tựa. Ba viết lời đề tặng cho mẹ Mon ‘Ba Mon là giáo viên. Người mẹ tốt hơn người thầy tốt, vậy là từ nay ba Mon nhẹ gánh nhá, nhường hết việc chăm Mon cho mẹ Mon.’

Bất ngờ mẹ Mon được cử đi công tác ở Thái Lan một tuần. Ba Mon và Mon đu đeo theo mẹ, ban ngày ở khách sạn suốt vì Mon còn bận ăn ngủ, không đi đâu chơi được, vậy mà cũng ráng vác Mon đi đến cái nhà sách cũ to nhất Thái Lan tên gọi là Dasa, được đặt theo pháp danh của một nhà sư nổi tiếng ở Thái Lan, có nghĩa là ‘Đầy tớ’. Trước đó ba Mon mất mấy ngày để search Google, không phải để tìm những chỗ vui chơi hay mua đồ ở Thái, việc đó mẹ Mon lo, mà tra cứu kho dữ liệu của nhà sách Dasa để đặt mua những cuốn hay nhất đã đọc hay tải (lậu) trên Kindle trước đó, như một cách ủng hộ tác giả một cách hợp pháp. Đến nơi Mon khóc ầm ĩ đòi về, nhưng cũng kịp đưa tựa cho người ta lựa giùm rồi cắp Mon về nhà. Ngày cuối cùng ở Thái, thèm sách quá lại rủ mẹ Mon và Mon đi nhà sách Dasa nữa, mua hết một đống tiền nữa. Chỉ tiếc là trong những cuốn sách cũ tìm mua không có cuốn nào đã được viết lời đề tặng cho ai đó. Hình như người ta không còn thời gian để viết tặng cho ai đó trong thời kỹ thuật số.

10492356_10154356937195401_8989486496080392380_n

1907786_10154356935625401_3191248561173300969_n

Trước khi trả phòng khách sạn, cũng ráng xin khách sạn hai cuốn sách trong phòng để mang về Việt Nam làm kỷ niệm: một cuốn Kinh Thánh, một cuốn Kinh Phật Theravada.

Người ta bảo đừng đi siêu thị mua sắm khi bụng đói meo vì người mua sẽ không kiểm soát được những thứ họ sẽ mua. Lời khuyên ấy chớ có sai, ngay cả khi đi nhà sách. Cả hai năm trời mê mẩn với cái Kindle, đùng một cái thói quen lùng sục sách in lại quay trở về sau chuyến đi Thái Lan, thành cơn nghiện luôn. Về Việt Nam chân chưa ráo hoảnh lại tiếp tục lùng sục các chi nhánh của nhà sách Fahasa và Phương Nam, mua hết thêm một đống tiền nữa những tác phẩm nước ngoài kinh điển mà thời sinh viên không có tiền mua, phải sử dụng sách photo bất hợp pháp, khiến những kỷ niệm học hành thâu đêm thời sinh viên lại ùa về…

Như một cách trân trọng những người viết sách, thực ra là không khác chi người lao động phải vắt kiệt chất xám trên trang giấy…

Sài Gòn Tháng Bảy 2014

[Đánh giá sách] Ý tưởng này là của chúng mình

Mình mua sách và đọc sách dưới góc độ của một người hoàn toàn ngoại đạo với ngành quảng cáo: mình là giáo viên dạy Tiếng Anh. Thực sự cuốn sách không làm mình thất vọng khi mình chỉ mất một buổi tối đọc một lèo hết quyển sách. Thú vị nhất là có những điểm giống nhau đến kì lạ giữa nghề nghiệp của mình và những người làm quảng cáo: não của giáo viên và copywriter đều luôn hoạt động hết công suất; giáo viên và copywriter đều phải có óc quan sát cực tốt để biến những đều thú vị xảy ra chung quanh mình làm chất liệu cho bài giảng/TVC/print ad.
Nội dung cuốn sách mô tả chân tơ kẽ tóc những góc khuất và những điểm sáng của những anh hùng và của cả tội đồ ngành quảng cáo. Điều này vừa có lợi vừa có hại: một mặt, nó sẽ giúp những bạn mới tập tành vào nghề quảng cáo có thêm sự chuẩn bị, thêm nghị lực để theo đuổi đam mê tới cùng khi phải đối mặt với những thách thức trời ơi đất hỡi cũng như định hướng cho những người cứ nghĩ làm quảng cáo là ngồi mát ăn bát vàng; mặt khác, chính vì được miêu tả quá kỹ lưỡng nên cũng giống như “spoiler” một bộ phim, bạn được người ta kể vanh vách nội dung phim trước khi xem bộ phim ấy, còn gì là niềm vui trong công việc khi bạn đã mất hết đi sự ngạc nhiên và mới mẻ?
Tác giả là copywriter nên viết rất cứng tay và có giọng văn hấp dẫn. Tuy rằng nội dung chưa sắp xếp được một cách hợp lý và hệ thống cho lắm nhưng đủ để người đọc có một cái nhìn toàn cảnh không những về ngành quảng cáo mà tất cả mọi nghề nói chung.
Không chỉ dành riêng cho giới quảng cáo, đây là một cuốn sách đáng đọc cho các bạn học sinh trước ngưỡng cửa cuộc đời, các bạn sinh viên sắp đi làm, những người đã đi làm nhưng không hạnh phúc với công việc của mình. Cuốn sách thực sự khiến mình có cái nhìn đa chiều về mọi việc, sáng tạo cũng chỉ có ngưỡng và người làm sáng tạo cũng phải tuân theo những luật chơi rất không công bằng. Nó cũng khiến mình trở nên khiêm tốn hơn trước những “thành tựu” tự phong, và truyền cảm hứng cho mình cống hiến hơn cho con đường mình đã chọn.
Cám ơn Huỳnh Vinh Sơn và đồng bọn 🙂 đã đặt viên gạch đầu tiên cho tủ sách hướng nghiệp đúng nghĩa tại Việt Nam.

Điểm: 4.5/5

Bi kịch của một giáo viên

Mình đang dạy ở Việt Úc nhưng chắc chắn sau này mình sẽ không gởi con mình (tên là Mon) cho học ở Việt Úc!
Hãy cứ tưởng tượng nếu mình gởi con mình vào trường mình đang dạy. Trường sắp xếp cho mình dạy con mình, mình sẽ đóng một lúc 2 hai vai: vừa là thầy Mon ở trường vừa là phụ huynh, là ba Mon 
Mỗi khi Mon học mất tập trung trong lớp, thầy Mon đã tìm đủ mọi cách nhưng vẫn không bắt Mon ngồi yên được bèn viện đến cách cuối cùng: liên lạc với ba của Mon để cùng tìm cách giải quyết  Lần đầu tiên trong lịch sử giáo dục Việt Nam, họp phụ huynh học sinh chỉ có một người ngồi tự kỷ một mình 
Hoặc giả dụ thầy Mon không muốn làm việc với ba Mon mà muốn làm việc với mẹ Mon cho tế nhị (là vợ mình). Trong cuộc gặp gỡ ấy, phụ huynh của Mon (cũng là vợ thầy Mon) mắng thầy Mon một cách xối xả. “Thầy dạy kiểu gì mà con tôi không hiểu bài?” 
Tệ hơn, tình hình càng lúc càng căng thẳng, mọi chuyện vỡ lở khi mình phát hiện Mon học kém là do phương pháp của thầy Mon quá tệ, mình, trong vai trò là ba Mon, sẽ viết thư than phiền thầy Mon, cũng là mình, gởi cho ban giám hiệu. Nhà trường nhận được thư than phiền của phụ huynh là ba Mon sẽ lập tức làm việc với giáo viên của Mon, cũng là mình.
Cảnh cáo, nhắc nhở,cuối cùng đuổi việc thầy Mon do ba Mon tố cáo 
Mình đâu có ngu, nhất định mình sẽ không gởi con mình vào chỗ mình dạy để khỏi rơi vào tất tần tật các thứ bi kịch!

10527836_922100577816790_7523868335892124019_n

How to teach with Technology

Great Blogs for Teachers

http://ozgekaraoglu.edublogs.org/

http://nikpeachey.blogspot.com/

http://lifefeast.blogspot.com/

http://larryferlazzo.edublogs.org/

Great websites for learners:

Adult Learners: http://learnenglish.britishcouncil.org/en/

Kids: http://learnenglish.britishcouncil.org/en/

Listening Online: http://www.elllo.org/

Graded Courses: http://www.esolcourses.com/

Great Video Sites (perfect timing: 1-3 minutes):

http://www.monkeysee.com/

http://www.howcast.com/

Two most successful activities I have tried in my classroom (even with ill-behaved students):

Watch the video and learn how to do the task.

Watch the video and write/explain a step-by-step list of instructions.\

Organize a How to – Video Making Competition.

SweetSearch is a search engine designed for educational use. It is safer because all the sites it lists have been checked to make sure there is no adult or offensive content.

http://www.sweetsearch.com/

 

Advantages and Disadvantages:

1. Develop students’ digital literacy

2. Motivation

3. Reduced Printing

4. Further research and links to relevant materials.

5. Authentic materials

Disadvantages:e

1. Dependency on Internet access

2. Distractons and links to other materials.

3. Content may change.

4. Disappearing links.

Good teaching is like pornography (Ignaciao Gotz)

269966_503193876402896_1969942011_n

Good teaching is like pornography: you know it when you see it. There is no formula, no special curriculum, no specific programs, no schools of education that can teach “good” teaching. To the question, “Why are there so many schools of education claiming to teach ‘good’ teaching?” an old Zen master replied, “Precisely because it cannot be taught.” There are some people who seem to have teaching in their genes, which would mean that teachers are born, not made. There is such a thing as talent, which we acknowledge in art, in sports, even in business, but not in teaching, as if teaching were what anyone can do. Why should teaching be different from medicine, or even sports? There are many doctors, and slowly, the best float to the top; there are hundreds of sportspeople playing different sports, and slowly some rise to the top. And THEN, and only then, these ones are praised. I gave my first lecture in 1947, and was recognized as “Teacher of the Year” in 1971: there were lots of years in between when I just “taught.” And then I retired in 2001. I have written articles for scholarly journals on the definition of teaching and whether or not teaching should be a “profession” (I think not!), and whether Zen can help one become a good teacher. But beyond saying that teaching is a pointing and a showing, I cannot define teaching. Plato, who taught for many years, thought that teaching was an art, the art of making sure pupils look at the right things to learn. What else is there?

(A comment by Ignacio Gotz in response to the article http://www.nytimes.com/2013/12/17/opinion/nocera-what-is-good-teaching.html?src=me&ref=general)

An American Dream or a Vietnamese mirage?

Applicants line up outside the US consulate in Ho Chi Minh City on May 28. Photo by Tuan Anh

If one were to take a tour around the premises of consulates in Ho Chi Minh City, one would easily notice that the United States Consulate always attracts the largest number of applicants, waiting from dawn in the longest queue of them all, just for an interview.

Understandably, the recent reports on US visa scam (http://www.thanhniennews.com/index/pages/20130606-catching-up-with-the-vos.aspx) and (http://www.thanhniennews.com/index/pages/20130531-the-big-visa-scam.aspx), in which the former Head of Non-Immigrant Visa Department, Michael T. Sestak, secretly sold each visa for tens of thousand dollars, have sparked public outrage.

But the fact remains that he would not be a successful visa salesman if there weren’t many Vietnamese people willing to buy them at any cost. This raises a disturbing question: why are we Vietnamese so eager to get a US non-immigrant visa?

Is the US the most educated country in the world? No, Canada is. Is it the country with highest number of tourists? No, France is. Is it the richest country in the world? No, citizens of Luxembourg, Qatar and Singapore can boast higher salaries.

Personally, I have several relatives living both in the US and Australia. Let’s do a simple wage comparison. A relative in the US said the average wage for a waiter in the US is $8 per hour. In Australia? 12 AUD an hour.

Regarding high school education, is the US the best place where your teenage children can do well in math, reading and science? No. Finland, Singapore and Korea would be much better options.

Also, is the US a safe country to live in? If safety means having a gun to protect yourself, probably. US must certainly be the most armed country in the world, having more weapons that the world’s most violent hotspots at the moment. Then, just going by the headlines, where do horrific mass shootings happen the most? Would it be safe to describe the US as a country living in fear due to uncontrolled gun ownership? It would, based on obvious evidence.

In other words, the US is by no means the best place to earn, the most nurturing environment for kids to grow, or the safest neighborhood to take a leisurely walk.

So what is the charm of a US visa? In my opinion, it is the long gone past of economic success that makes Vietnamese still believe in the American Dream. The truth is also that the Vietnamese community in the US is quite strong. America used to be an economic superpower, but the economic downturn from 2008 onwards has seen the unemployment rate in the US soar, and it has reduced the country from a “land of opportunities” to one in deep crisis on many fronts.

So why did we pay such fortunes to such greedy creatures like Sestak so that they would open the gate to a devastated land? What do we want to see there? Unemployed workers trying to find a decent job? Discontented undergraduates with broken dreams aiming guns at and shooting their peers and teachers? To enjoy such an experience, it is better to go to a local world-class cinema and watch the latest Hollywood blockbusters. That is definitely a wiser and much cheaper choice.

And in case you still want to go abroad, apply for a visa to Australia, Singapore or Canada. At least you do not have to wait in a long line or get ripped off.

(Published on http://www.thanhniennews.com/index/pages/20130613-an-american-dream-or-a-vietnamese-mirage.aspx)

What writing really is

For long I have mistakenly considered writing as an art. Much more than that, it really requires hard work and tedious drafts.

(Idea from Daniel Coyle, the author of The Talent Code. Full article: http://thetalentcode.com/2013/04/02/11-rules-for-better-writing/)

Here’s the basic problem: people think that writing is this:

the-writer-writing-3647594-640-428

When in reality, it’s more like this: channel-curation-featured-large

This happens to be Proust, but it could be Orwell or Austen or Whitman or Hemingway, who wrote no fewer than 47 different endings for A Farewell to Arms. Point is, writing isn’t wizardry, and good writers are not superhuman. Building a story is not magic. It’s more like building a piece of furniture: you need quality wood, basic design skills, and lots of sandpaper.

For example, J.K. Rowling plot for chapters 13-24 of Harry Potter and the Order of the Phoenix:

So, stop reading. Take a pen and a stack of A4size paper. Commence your writing construction!

Epic

Epic-Character-MubGrub-650x1014

The image above may not be the official poster for the movie, which would depict a hero (a naughty Leafman, imaginary protector of the rainfortest) and a human (a pretty girl from our real world). Sure, in my opinion, Mub and Grub, though just supporting actors, have brought the best moments in the 3D animation EPIC and during the film their appearance and hilarious conversations triggered the most laughs. More than Minions from Despicable Me, the Triplets from Brave and Scrat from Ice Age, Mub and Scrub have some personalities

Like this one:

Mub: What’s going on, baby girl?

Mary Katherine: Talking snails.

Mub: Actually, I’m a slug. No shell over here, baby.”

and this:

Mandrake:  You just can’t stop the rot.

Mub: Ugly says what?

Mandrake: What?

Mub: Nothing.

[he and Grub snicker]

Generally EPIC makes a decent cartoon, even much better than Brave by Pixar though still may not excel Ice Age. It both contains awesome gliding and arrow-shooting scenes and a structured story with emotional moments.

Final say, if you like Avatar’s Pandora (also the best 3D movie up to now), you will definitely enjoy being in the rain-forest and observing its creatures’ rituals to nurture our mother earth. Well done EPIC!

Score: 8/10