Viết nhật ký trên sách

‘Mừng

-Rước lễ lần đầu

-sinh nhật “9”

                                corpus christi 94

                                chí Thành’

IMG_20140725_213737

Thói quen mua sách và ghi linh tinh lên trang bìa để đánh dấu một sự kiện quan trọng trong cuộc đời mình, một cách vô thức, có lẽ bắt đầu từ quà tặng nhân dịp rước lễ lần đầu (một nghi thức của những người theo đạo Công Giáo) của ba đỡ đầu mình đúng 20 năm trước. Mình không phải là người nghiện sách, có rất nhiều cuốn mua về chỉ để đó, bụi phủ đầy trên gáy, mỗi lần lấy xuống kệ phải thật khéo để tay không bám bụi. Có những cuốn mình thuộc làu tên tác giả và tác phẩm, nắm sơ sơ nội dung chứ thực sự chỉ đọc được một hai chương đầu rồi thôi. Mình nghiện đọc báo hơn, đọc ngấu nghiến, có lẽ vì những bài báo được viết súc tích nhưng bao gồm đủ các bi kịch và thể loại nước mắt. Cũng có thể vì vậy nên sách là một thứ được tôn thờ, mình sợ làm gáy bung ra khi đọc kĩ, mình muốn cuốn sách luôn còn trinh nguyên vì mình biết trước khi mình mua sách mình đã nghiên cứu rất kỹ độ ‘hot’ và được giới phê bình đánh giá cao.

Nhà ở quê, hồi mới lên Sài Gòn ở những ngày đầu tiên để thi đại học, ngay sau khi làm xong môn cuối cùng của kì thi đại học, mình lập tức mở bàn đồ, đạp xe ngay ra đường Trần Huy Liệu, khu sách cũ nổi tiếng của Sài Gòn được bà chủ nhà trọ ‘chỉ điểm’, rồi mê mẩn ở đó hàng giờ. Đến khi đậu đại học vẫn giữ thói quen đó, mỗi lần đi sách cũ về là đằng sau yên xe cả đống sách báo cũ. Bạn bè mình mỗi lần chuyển nhà chỉ có nồi niêu xong chảo, riêng mình thêm mấy thùng, mấy bao 50 sách cũ, chở mệt bở hơi tai những không dám để sót cuốn nào.

Mình giống một nhà sưu tập sách hơn là một người đọc sách, thích mua những cuốn mà vốn là quà tặng dành cho ai đó. Trong sách có chuyện đời được kể hay hư cấu thành truyện, trong lời đề tặng có chuyện đời của những người đọc sách, như cuốn Catch 22 với lời đề tặng trong mặt sau của bìa:

‘Dear Leonid,

hope this brings you miles of smiles…and backs to me,

love,’

(Anh Leonid,

hi vọng cuốn sách này sẽ mang lại cho anh nhiều tiếng cười…và mang anh quay về với em,

yêu anh.)

catch22

Đến khi quen người-mà-bây-giờ-là-mẹ-Mon,từ lúc còn gọi nhau bằng tên chứ không gọi anh anh em em như mọi nhà vì cùng xuất thân là bạn học đại học, quà tặng cho bạn ấy cũng chủ yếu là sách. Kỷ niệm đúng 1 năm quen nhau, mình tặng bạn cuốn hồi kí của Helen Keller:

T đã định mua một món nào đó ‘rẻ’ hơn (nhìn trang cuối thì biết!) nhưng đôi khi, giá trị cũng tức là giá bìa. Không phải hoa, không phải sô cô la, không phải con nơ cái bướm…A biography of Helen Keller. Cùng đọc nhá, để thấy mình gần nhau hơn. 24h 19/10/2007. For M, with lots of #ox

IMG_20140725_213811

Cứ như vậy, mỗi một sự kiện quan trọng xảy đến lại tranh thủ mua một cuốn (hay một mớ) sách để đánh dấu. Nụ hôn đầu tiên trong cuộc đời, mua cuốn Con đường triết học của Nguyễn Ngọc Dũng, viết linh tinh là ‘Tình nhân mà rảnh rỗi thì thể nào cũng có mây mưa giông bão’. Lần đi du lịch xuyên việt với bạn, cãi nhau nảy lửa ở Nha Trang, tìm được cuốn To kill a mockingbird (Tựa Tiếng Việt là Giết con chim nhại), viết vội chỉ hai chữ ‘M giận’.

Cứ thế, từ xưng tên thành xưng em, những lời yêu thương nhiều hơn, sách mua cũng nhiều hơn nhưng lời đề tặng thì ít chữ đi và nhiều biểu tượng đôi lứa hơn, như vẽ thêm hình đôi chim, đôi bướm, túp lều nho nhỏ trên triền núi.

Cho đến gần ngày cưới, tìm được Men from Mars, Women from Venus (Đàn ông sao Hỏa, Đàn bà Sao Kim), để chuẩn bị tâm thế xây dựng một gia đình, và cũng để làm đạo cụ chụp hình kỷ niệm.

278802_10150696083835401_4946063_o

Cái thói quen ấy tạm dừng khi bắt đầu sử dụng máy đọc sách Kindle. Hoàn toàn không tốn một đồng xu mua sách vì toàn tải sách lậu đọc, biết sao được, giá sách Tiếng Anh cao hơn nhiều so với đồng lương giáo viên Tiếng Anh người Việt!

Rồi có thêm Mon, hai người bạn ngày xưa thành ba Mon và mẹ Mon…Đầu tắt mặt tối suốt vì phải lo cái ăn cái ngủ cho Mon, việc đọc sách không khác gì thú vui xa xỉ nhưng cũng ráng tìm hiểu về những sách dạy con tốt nhất vì rồi đặt mua sách online. Mẹ Mon nằng nặc đòi mua cuốn Người mẹ tốt hơn người thầy tốt mặc dù ba Mon thấy có vẻ gì đó không ổn từ cái tựa. Ba viết lời đề tặng cho mẹ Mon ‘Ba Mon là giáo viên. Người mẹ tốt hơn người thầy tốt, vậy là từ nay ba Mon nhẹ gánh nhá, nhường hết việc chăm Mon cho mẹ Mon.’

Bất ngờ mẹ Mon được cử đi công tác ở Thái Lan một tuần. Ba Mon và Mon đu đeo theo mẹ, ban ngày ở khách sạn suốt vì Mon còn bận ăn ngủ, không đi đâu chơi được, vậy mà cũng ráng vác Mon đi đến cái nhà sách cũ to nhất Thái Lan tên gọi là Dasa, được đặt theo pháp danh của một nhà sư nổi tiếng ở Thái Lan, có nghĩa là ‘Đầy tớ’. Trước đó ba Mon mất mấy ngày để search Google, không phải để tìm những chỗ vui chơi hay mua đồ ở Thái, việc đó mẹ Mon lo, mà tra cứu kho dữ liệu của nhà sách Dasa để đặt mua những cuốn hay nhất đã đọc hay tải (lậu) trên Kindle trước đó, như một cách ủng hộ tác giả một cách hợp pháp. Đến nơi Mon khóc ầm ĩ đòi về, nhưng cũng kịp đưa tựa cho người ta lựa giùm rồi cắp Mon về nhà. Ngày cuối cùng ở Thái, thèm sách quá lại rủ mẹ Mon và Mon đi nhà sách Dasa nữa, mua hết một đống tiền nữa. Chỉ tiếc là trong những cuốn sách cũ tìm mua không có cuốn nào đã được viết lời đề tặng cho ai đó. Hình như người ta không còn thời gian để viết tặng cho ai đó trong thời kỹ thuật số.

10492356_10154356937195401_8989486496080392380_n

1907786_10154356935625401_3191248561173300969_n

Trước khi trả phòng khách sạn, cũng ráng xin khách sạn hai cuốn sách trong phòng để mang về Việt Nam làm kỷ niệm: một cuốn Kinh Thánh, một cuốn Kinh Phật Theravada.

Người ta bảo đừng đi siêu thị mua sắm khi bụng đói meo vì người mua sẽ không kiểm soát được những thứ họ sẽ mua. Lời khuyên ấy chớ có sai, ngay cả khi đi nhà sách. Cả hai năm trời mê mẩn với cái Kindle, đùng một cái thói quen lùng sục sách in lại quay trở về sau chuyến đi Thái Lan, thành cơn nghiện luôn. Về Việt Nam chân chưa ráo hoảnh lại tiếp tục lùng sục các chi nhánh của nhà sách Fahasa và Phương Nam, mua hết thêm một đống tiền nữa những tác phẩm nước ngoài kinh điển mà thời sinh viên không có tiền mua, phải sử dụng sách photo bất hợp pháp, khiến những kỷ niệm học hành thâu đêm thời sinh viên lại ùa về…

Như một cách trân trọng những người viết sách, thực ra là không khác chi người lao động phải vắt kiệt chất xám trên trang giấy…

Sài Gòn Tháng Bảy 2014

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s