Bi kịch của một giáo viên

Mình đang dạy ở Việt Úc nhưng chắc chắn sau này mình sẽ không gởi con mình (tên là Mon) cho học ở Việt Úc!
Hãy cứ tưởng tượng nếu mình gởi con mình vào trường mình đang dạy. Trường sắp xếp cho mình dạy con mình, mình sẽ đóng một lúc 2 hai vai: vừa là thầy Mon ở trường vừa là phụ huynh, là ba Mon 
Mỗi khi Mon học mất tập trung trong lớp, thầy Mon đã tìm đủ mọi cách nhưng vẫn không bắt Mon ngồi yên được bèn viện đến cách cuối cùng: liên lạc với ba của Mon để cùng tìm cách giải quyết  Lần đầu tiên trong lịch sử giáo dục Việt Nam, họp phụ huynh học sinh chỉ có một người ngồi tự kỷ một mình 
Hoặc giả dụ thầy Mon không muốn làm việc với ba Mon mà muốn làm việc với mẹ Mon cho tế nhị (là vợ mình). Trong cuộc gặp gỡ ấy, phụ huynh của Mon (cũng là vợ thầy Mon) mắng thầy Mon một cách xối xả. “Thầy dạy kiểu gì mà con tôi không hiểu bài?” 
Tệ hơn, tình hình càng lúc càng căng thẳng, mọi chuyện vỡ lở khi mình phát hiện Mon học kém là do phương pháp của thầy Mon quá tệ, mình, trong vai trò là ba Mon, sẽ viết thư than phiền thầy Mon, cũng là mình, gởi cho ban giám hiệu. Nhà trường nhận được thư than phiền của phụ huynh là ba Mon sẽ lập tức làm việc với giáo viên của Mon, cũng là mình.
Cảnh cáo, nhắc nhở,cuối cùng đuổi việc thầy Mon do ba Mon tố cáo 
Mình đâu có ngu, nhất định mình sẽ không gởi con mình vào chỗ mình dạy để khỏi rơi vào tất tần tật các thứ bi kịch!

10527836_922100577816790_7523868335892124019_n

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s